Chương 4: ý tưởng kinh doanh – quản lý là một loại game điều khiển phần 3

3. Làm nên uy quyền

Quả nhiên sau khi phát ra bản thăm dò ý kiến, nhân viên trở nên kính trọng giám đốc mới. Tình thế trong công ty thay đổi, hệt mây đang vần vụ bầu trời bỗng tạnh. Lưu Bị rất cao hứng bèn gọi điện thoại rủ Trần Đăng chiều đi nhậu.

– Sao không đi ngay bây giờ? – Trần Đăng nói tiếp: – Nhậu cũng là công tác mà, sao lại mất thời gian riêng vậy?

– Thật không?- Lưu Bị nhất thời không kịp phản ứng.

Trần Đăng nói:

– Anh biết rồi đấy, lãnh đạo không như nhân viên. Thế nào là lãnh đạo làm việc? Thông thường là “một ngày ba xoay”: sáng xoay bánh xe hơi, chiều xoay bàn tiệc, tối xoay váy. Hiện anh chưa có xe hơi, chưa xoay bánh được. Buổi chiều anh cũng không có trò gì, cũng chưa xoay váy được. Vậy trưa ta xoay bàn một hồi được không?

Lưu Bị giật mình, trầm ngâm một lúc rồi cười ha ha:

– Trần Đăng ôi, cách nào của anh cũng là tà pháp! Thôi được, tôi nghe anh. Anh bảo đến đâu bây giờ?

Khi Lưu Bị tiến tới một phòng bao, Trần Đăng đã đợi sẵn.

– Thật ra không chỉ để nhậu – Lưu Bị nhìn Trần Đăng, sau đó hỏi từ tốn: – Trần Đăng ôi, anh nói đi, liệu tôi có thành thằng quản lý ngu không?

Trần Đăng nâng rượu:

– Tôi biết anh là người coi trọng công việc. Có câu này không biết nói thế nào: người ta thường chế giễu quan đi nhậu mà lại bảo “đi công chuyện”. Với anh, hoá ra là nghiêm chỉnh.

Hai người cạn ly, Trần Đăng nói tiếp:

– Anh là người sống có mục đích, nếu không Đào Khiêm đã không quý anh, giao trọng trách cho anh. Mới nhậm chức hai ngày đã có tạp chí “Doanh nhân Tam quốc” tới phỏng vấn. Còn nữa, nghe nói Tào Tháo – người vừa được bầu là nhà kinh doanh của năm – đã rất ghen tức anh. Ông ta hỏi ký giả của tờ “Doanh nhân Tam quốc”: Lưu Bị là kẻ nào mà không mất nửa mũi tên vẫn lấy được Từ Châu?!

Lưu Bị cười như mếu:

– Sao giờ tôi có cảm giác như thiếu dưỡng khí nhỉ?

Trần Đăng dùng bảy phần chuyên tâm để chiến đấu với con tôm hùm, ba phần còn lại để nói chuyện với Lưu Bị:

– Đúng rồi, đó là cảm giác ở trên đỉnh cao. Anh sẽ thích nghi với nó rất nhanh.

Không được ngon miệng như Trần Đăng, Lưu Bị gọi phục vụ mang nước trắng tới, sau đó nói những lời chân thành:

– Ý tôi khác kia. Nhân viên công ty đang yên đang lành, bỗng bị bản thăm dò khiến cho phục tùng. Nói cách khác, nhân viên chấp hành răm rắp liệu có làm công ty thêm sức sống không?

Trần Đăng ngừng nhai, nói thận trọng:

– Sức sống? Tôi cho rằng uy quyền quan trọng hơn sức sống. Vương quyền của các hoàng đế Trung Quốc đều như thần thánh, nói một cách khác, quyền lực đó không cần bàn cãi. Không có uy quyền, sẽ một nhân viên nào tuân thủ quy tắc công ty, khi đó thì sức sống ở đâu, hay biến thành sức chết cả?

Lưu Bị hỏi:

– Quyền uy sao lại quan trọng đến vậy?

Trần Đăng nói:

– Bởi quản lý là một loại game điều khiển, quyền uy làm nên hiệu quả điều khiển.

– Quản lý là một loại game điều khiển? Lưu Bị chợt hiểu ra, đó chính là điều mình cần.

Trần Đăng khẳng định:

– Quản lý là game điều khiển. Trước đây tôi đã nói với Đào Khiêm về “quân tử dùng tà pháp”, đó cũng chính là thuyết về game điều khiển.

– Vậy điều khiển và quyền uy là tất yếu?

– Đương nhiên. – Trần Đăng nói chắc như đinh đóng cột: – Ông thánh Mạnh Tử từ xưa đã phân người làm hai loại: một loại ra quy tắc, loại kia tuân thủ quy tắc; người ra quy tắc lao tâm, người tuân thủ quy tắc lao lực. Làm người lao tâm, anh phải đủ năng lực điều khiển để khiến nhân viên tuân thủ quy tắc, tức là kính trọng lãnh đạo – anh gọi đó là phục tùng. Mặt khác, vì quyền uy của lãnh đạo mà họ phải tích cực làm việc – chính là thứ anh gọi là sức sống.

Lưu Bị tỉnh ngộ hẳn, cảm thán:

– Trước tôi còn mơ mơ hồ hồ lời Mạnh Tử. Nghe một câu của anh mà tôi như chết đuối vớ được thừng.

– Ấy? – Trần Đăng làm bộ giận đến tức cười, sau đó nói: – Câu đó là cương lĩnh trong quản lý học, nó bền như xích sắt, sao gọi là thừng được?

Lưu Bị làm bộ vỗ miệng:

– Lỡ lời, lỡ lời. Trần Đăng ôi, anh đúng là chuyên gia quản lý. Mời anh giúp Đường Tăng sang Tây Trúc, giúp tôi cách thức quản lý, có được không?

Trần Đăng nói:

– Tôi chỉ nghiền ngẫm về quản lý học mà thôi, thực ra không thông thạo từng việc cụ thể. Nói cách khác, tôi chỉ thấy rừng mà không thấy cây, càng không biết làm thế nào để cưa cây nữa.

Share This Post

Comments are closed.