Chương 21: điều hành doanh nghiệp trò chơi sáp nhập

LỜI BÀN CỦA TÁC GIẢ: trong điều hành doanh nghiệp trò chơi sáp nhập không bao giờ là cuộc “hôn nhân mỹ mãn”. Giả sử có cuộc “hôn nhân mỹ mãn”, thì đó cũng là giả. Khi bên A nắm quyền, họ sẽ không còn quan tâm đến lợi ích bên B nữa.

4. Câu chuyện khỉ đuôi dài, ngựa vằn và sư tử

Lưu Biểu ngạc nhiên, hỏi:

–  Làm sao anh biết có công hàm thương vụ của Tào Tháo?

Sái Mạo nói:

–  Hôm nay chắc các vị ngồi đây đều đã nhận được bản sao công hàm thương vụ đó. Mọi người đang chờ sự trả lời của anh!

Lưu Biểu ngửa người trên ghế, vừa như ngẫm nghĩ vừa nói chầm chậm:

–  Trên thảo nguyên, một chú ngựa vằn tìm bạn để cùng nhau đi săn. Có sư tử mạnh mẽ, khỉ đuôi dài thông minh, các anh sẽ cho rằng ngựa vằn sẽ hợp tác với con nào?

Sái Mạo nói:

–  Tất nhiên là vua sư tử rồi!

Lưu Biểu lấy ra một cuốn tựa đề “Ngụ ngôn quản lý”, lật một trang đánh dấu sẵn và đưa ra trước bàn Sái Mạo, nói:

–  Anh đọc câu chuyện này đi!

Ngựa vằn cùng với khỉ đuôi dài hợp tác đi săn. Khỉ đuôi dài trèo lên cao nên phát hiện mục tiêu dễ dàng, ngựa vằn chạy khỏe nên săn bắt rất nhanh. Một lần ngựa vằn cãi nhau với khỉ đuôi dài, ngựa vằn bực dọc: “Con khỉ này thật xảo trá, chuyên môn chọn việc nhẹ, còn mình làm hùng hục”.

Ngựa vằn bỏ khỉ đuôi dài, tìm gặp sư tử đề nghị hợp tác. Ngựa vằn nghĩ rằng cả hai đều cùng chạy thì không ai có thể lười. Nào ngờ, khi đi săn về, sư tử chia mồi làm ba phần và nói với ngựa vằn: “Vì tao là vua sư tử nên được phần thứ nhất; tao giúp mày săn nên được phần thứ hai; còn giờ nếu mày không chạy nhanh thì phần thứ ba sẽ làm mày mất mạng đấy! ”

Sái Mạo đọc xong, đưa trả lại Lưu Biểu.

Lưu Biểu nói:

–  Công ty chúng ta là ngựa vằn, chọn đúng đối tác là vấn đề sinh tồn.

Sái Mạo lắc đầu phản đối:

–  Chưa chắc Lưu Bị đã là khỉ đuôi dài.

Lưu Biểu nói:

–  Lưu Bị có thể không phải là khỉ đuôi dài, nhưng chắc chắn Tào Tháo là sư tử.

Sái Mạo nói:

–  Anh ví Tào Tháo như sư tử hung tợn, tôi lại ví ông ta như cá heo hiền lành. Ví dụ nào cũng rất phiến diện và không giải quyết được vấn đề cụ thể. Tào Tháo đã có thành ý hợp tác, sao chúng ta lại dùng một câu chuyện ngụ ngôn so sánh què quặt để từ chối?

Lưu Biểu chợt nổi giận:

–  Tào Tháo có là anh rể của anh không mà sao anh cảm tình với hắn đến vậy?

Sái Mạo nói:

–  Ai đọc “Tam quốc diễn nghĩa” đều biết chính anh mới là anh rể tôi. Chương 40 trong “Tam quốc diễn nghĩa” là “Sái phu nhân bàn hiến Kinh Châu, Gia Cát Lượng hỏa thiêu Tân Dã”, Sái phu nhân chính là chị tôi đấy!

Lưu Biểu cười nhạt, nói:

–  Chẳng phải anh và chị muốn hiến Kinh Châu mà không xong?

Sái Mạo phản đối:

–  Sao có thể thế được? Lẽ nào tôi và chị muốn hại anh?

Lưu Biểu nói:

–  Anh chị không có bụng hại tôi, nhưng vì ngây thơ nên bị người lợi dụng, trở thành công cụ gây hại cho tôi và tập đoàn Kinh Châu.

Vẻ mặt ngây thơ, Sái Mạo nói:

–  Làm thế nào để anh tin tôi đây?

Lưu Biểu ngẫm nghĩ rồi nói:

–  Anh hãy nói với Tào Tháo, nếu ông ta có thành ý thì chúng ta không thể không hợp tác. Song có hai điều kiện: tập đoàn Kinh Châu phải có cổ phần khống chế và quyền bổ nhiệm nhân sự trong công ty mới.

Đêm đó, Sái Mạo viết email thuật ý Lưu Biểu gửi Tào Tháo. Mãi mà Tào Tháo không trả lời. Giục giã mấy lần, cuối cùng Tào Tháo cũng gửi email kể một câu chuyện.

Sư tử yêu và cầu hôn cô ngựa vằn. Không muốn gửi gắm đời mình vào một con mãnh thú, nhưng cô ngựa vằn không dám từ chối, bèn nghĩ ra một cách.

Cô ngựa nói với sư tử: “Ngài là anh hùng trong vương quốc động vật, tôi rất muốn lấy ngài. Nhưng tôi rất sợ răng nhọn, móng sắc của ngài. Nếu ngài cắt nanh và vuốt, tôi sẽ lập tức cưới ngài”.

Sư tử đồng ý, cắt sạch răng và móng, thế là ngựa không còn sợ sư tử nữa. Khi sư tử đến bên người tình trong mộng, cô ngựa quay người, đá hậu một cú làm sư tử ngã quay.

Tào Tháo chú dưới câu chuyện: “Sư tử sở dĩ là sư tử, chính vì có răng và móng sắc. Trong hợp tác, mất quyền bổ nhiệm nhân sự và cổ phần khống chế khác nào sư tử mất nanh vuốt? ”

Sái Mạo run rẩy như ngựa vằn sắp bị thịt. Ông ta đờ đẫn nhìn màn hình giống như đang nhìn một bộ mặt sư tử nhe nanh.

LỜI BÀN CỦA TÁC GIẢ

Trò chơi sáp nhập không bao giờ là cuộc “hôn nhân mỹ mãn”. Giả sử có cuộc “hôn nhân mỹ mãn”, thì đó cũng là giả. Khi bên A nắm quyền, họ sẽ không còn quan tâm đến lợi ích bên B nữa.

Tuy nhiên bên B phải từ bỏ quyền khống chế là có nguyên nhân. Có lẽ họ không thể cải thiện nổi tình hình công ty, bắt buộc phải chọn giải pháp đầu hàng, trong đó sáp nhập là lựa chọn tốt nhất. Cũng có lẽ họ dùng trá thuật lấy nhu khắc cương, chấp nhận mất quyền khống chế nhưng lại có thể thực hiện được mục đích khác. Sau đó, họ sẽ lần lượt bỏ đi và tái xuất giang hồ dưới bộ mặt khác.

Bất kể bạn là bên A hay bên B, bạn cần hiểu rõ:

  1. Sáp nhập là một cách giải quyết vấn đề, nhưng bạn vẫn có thể chọn cách khác.
  2. Không nên phức tạp hóa vấn đề, cũng như khối ung thư, bạn càng động chạm đến nó, nó càng hại bạn.
  3. Thứ duy nhất bạn cần, đó là kỹ thuật giải quyết vấn đề.

Share This Post

Comments are closed.